Trang chủ Đời sốngNắng cuối năm: Ký ức, thay đổi và khát vọng trở về quê hương

Nắng cuối năm: Ký ức, thay đổi và khát vọng trở về quê hương

bởi Linh

Những kỷ niệm nắng cuối năm: Hương vị và cảm xúc của người con xa quê

Ngày cuối năm, khi ánh nắng vàng rực rỡ chiếu lên những cánh đồng lúa chín, lòng tôi lại trào dâng một cảm giác vừa nhớ nhung vừa tự hào. Hình ảnh ấy không chỉ là ký ức thời thơ ấu mà còn là minh chứng cho sự thay đổi không ngừng của làng quê trong bối cảnh kinh tế mới.

Cảnh nắng cuối năm ở làng quê
Khoảnh khắc nắng cuối năm rực rỡ trên cánh đồng lúa xanh biếc

1. Nắng cuối năm – Hành trình trở về ký ức

Thời thơ ấu, tôi luôn háo hức chờ đón tháng giáp Tết: trồng cải, cà, sửa sang cửa nhà, rồi chờ ngắm những bông hoa xanh, đỏ, tím, vàng nở rộ. Khi nắng cuối năm hiện ra, tôi cảm thấy tim mình “nôn nao” như một đứa trẻ lần đầu thấy bầu trời trong xanh.

Hương lúa thơm ngát hòa lẫn mùi nắng giòn tan trên mái nhà liêu xiêu, tiếng gió thổi qua khiến tâm hồn tôi “lâng lâng” theo từng cơn gió. Theo báo cáo của Tổng Cục Thống kê năm 2023, năng suất lúa ở các tỉnh miền Bắc đạt trung bình 6,5 tấn/hec, một con số khẳng định sức sống mạnh mẽ của nông nghiệp quê hương.

2. Khi làng quê gặp gió lốc của kinh tế mới

Thời gian trôi, những ngôi nhà khang trang mọc lên, hàng rào bê tông dài dọc con đường, và khoảng cách giữa các gia đình dường như mở rộng. Mẹ tôi thầm thở dài: “Xóm giờ thay đổi lắm”. Sự hiện đại hoá mang lại tiện nghi, nhưng đồng thời cũng làm mất đi một phần không gian thân thuộc.

Nhưng dù thay đổi, những giá trị truyền thống vẫn còn đó. Như những đám soi nhái rực rỡ, màu sắc đa dạng, chúng luôn là “điểm nhấn” trong mắt mẹ, hơn cả các loài hoa quý hiếm. Mẹ thường ngồi pha trà dưới tán cây, kể cho tôi nghe những câu chuyện xưa, từ những mùa vụ lúa bội thu tới những năm mất mùa do bão lũ.

3. Cuộc hội ngộ giữa quá khứ và hiện tại

Vào tháng Mười Hai, tôi trở về nhà sau một thời gian dài xa cách. Mẹ đón tôi trong chiếc nón lá, đứng liêu xiêu dưới gió, dáng vẻ đã thay đổi nhưng ánh mắt vẫn ấm áp. Những ngày ở lại, tôi giúp mẹ xới cỏ, trồng lại những cây hoa cũ, và cùng nhau thu hoạch bông súng – một món ăn truyền thống gắn liền với những buổi chiều trước Tết.

Trong không gian ấm cúng của nhà tranh, hương nhang thơm lan tỏa, tiếng trống lắc nhẹ của bữa cơm gia đình khiến mọi phiền muộn tan biến. Mẹ kể: “Mấy năm qua, lúa không ổn, bão lũ làm bờ sông sạt lở, nhưng chúng ta luôn có hàng xóm giúp đỡ, trồng lại hoa, giữ lại những ký ức đẹp.”

4. Từ ký ức đến khát vọng đóng góp

Với bằng kỹ sư nông nghiệp xuất sắc từ một trường đại học danh tiếng nước ngoài, tôi tự hỏi: “Tại sao không trở về, cống hiến cho miền quê mình?” Thực tế cho thấy, theo Bộ Nông nghiệp, năng suất lúa ở các khu vực nông thôn có thể tăng tới 15% nếu áp dụng công nghệ canh tác chính xác và hệ thống tưới tiêu thông minh.

Những suy tư này đã thôi thúc tôi lên kế hoạch: xây dựng một dự án thử nghiệm “Nông nghiệp thông minh” tại làng, kết hợp với các nông dân địa phương để nâng cao năng suất, đồng thời bảo tồn những giá trị văn hoá truyền thống như trồng soi nhái, bông súng.

5. Hình ảnh cuối năm – Bản giao hưởng của thiên nhiên và con người

Cuối năm, nắng vàng lan tỏa khắp làng, cá mòi được phơi khô trên các giàn tre, mứt gừng, mứt xoài thơm lịm. Tôi ngồi trước laptop, xử lý công việc cuối cùng của năm, đồng thời nhìn ra dòng sông uốn lượn, nghe tiếng cười nói của người dân, cảm nhận một niềm an yên sâu lắng.

Ánh nắng cuối năm như “mật” bám trên mái ngói, rải một lớp bụi sáng lấp lánh, gợi nhớ về một thời thanh xuân rực rỡ. Đó không chỉ là ánh sáng của mùa thu, mà còn là ánh sáng của hy vọng – hy vọng rằng làng quê sẽ tiếp tục phát triển, giữ được bản sắc riêng, và tôi sẽ là một phần của câu chuyện ấy.

Hoàng Khánh Duy

Có thể bạn quan tâm